
Mặt trời hạ xuống sau núi, nhuộm cam phần dưới của những đám mây, còn bầu trời phía trên vẫn xanh thẫm. Cánh đồng nối tiếp như tấm vải chắp vá giữa những thửa ruộng lúa xanh và những thửa đất mới cày màu nâu, một con đường nông thôn màu trắng cắt ngang giữa đó và chạy vào sâu trong khung hình. Một tuabin gió gần nhất dựng cột giữa ruộng lúa, phía sau là những cột cùng hình dáng xếp thành hàng đến tận chân núi mờ sương.
Điều đáng chú ý là những cỗ máy này không làm cho đất phải bỏ trống. Chỗ cột đứng chỉ là một vòng tròn nhỏ, quanh đó ruộng vẫn dẫn nước và đẩy màu xanh lên. Khác với cách dời làng và xẻ núi để dựng nhà máy điện, ở đây lúa và điện cùng chia nhau một cánh đồng.
Gió vốn chỉ đi ngang qua cánh đồng này. Dòng không khí do chênh lệch nhiệt độ giữa núi và biển tạo ra không thuộc sở hữu của ai, không phải đốt, cũng không cần đào lên. Trong lúc ba cánh quạt giữ lấy dòng chảy đó mà quay, không có ống khói nào dựng lên và cũng không còn lại tro.
Tất nhiên những cánh quạt kia rồi cũng đến lúc hết tuổi thọ, và bài toán tiếp theo là xử lý ra sao những bộ phận khổng lồ còn lại khi đó. Dù vậy, hướng đi mà bức ảnh này cho thấy là rõ ràng. Vấn đề không phải là đào thêm cái gì mới, mà là nhận lấy và dùng thế nào cái đang chảy sẵn.
Nhìn lại bức ảnh, ta nhận ra bóng của cột gần nhất không nằm dài trên ruộng. Vào giờ ánh sáng hạ thấp, trên cánh đồng ấy bữa cơm chiều và bóng đèn cùng dựa vào một ngọn gió.
